Tôn sư trọng đạo là truyền thống nhân văn tốt đẹp của dân tộc ta từ nghìn đời xưa đến nay. Truyền thống ấy thể hiện rõ ràng nhất trong ngày 20/11 hằng năm - là ngày Hiến chương các nhà giáo Việt Nam. Tình cảm thầy trò thân thiết, gắn bó, sở hữu nặng nghĩa tình được ghi lại qua những bài xích thơ, bài bác ca thật giàu hình ảnh cùng xúc động. Nhưng tất cả lẽ thực tâm mộc mạc, tự nhiên nhất vẫn là những bài bác văn của chính những em học sinh viết về thầy cô.

Bạn đang xem: Những bài văn hay nói về thầy cô

Dưới đây là một số bài bác văn xuất xắc đã từng đạt giải vào những cuộc thi cảm nhận về thầy, cô giáo nhân dịp 20/11 mà TT cung cấp sỉ Văn phòng phẩm - Đồ sử dụng học tập Đà Nẵngtổng hợp.

*

Bài 1: Thầy cô dạy dỗ em bắt buộc người -TT cung cấp sỉ Văn phòng phẩm - Đồ dùng học tập Đà Nẵng

Tác giả: Vũ Nguyễn

Bài văn là những kỉ niệm rất sống động của cậu học trò đã từng nghịch ngợm, quậy phá có tác dụng phiền lòng thầy cô. Nhưng bằng tất cả yêu thương thương, ân cần; thầy cô đã khiến cậu trọng tâm phục, khẩu phục. Những tình cảm của cậu với thầy cô trong thời gian ngày 20-11 mỗi năm mỗi khác, nhưng càng trưởng thành, cậu càng hiểu rằng cho dù thế làm sao đi chăng nữa, tất cả thầy cô luôn mong muốn dành riêng cho học trò của bản thân những điều tốt đẹp nhất. Không tồn tại thầy cô, cậu ko thể thành công như ngày hôm nay. Vày vậy, thay vị gửi những tin nhắn chúc mừng ngắn ngủi, hãy thể hiện tình cảm với thầy cô thật thực tình và thiết thực nhất.

Cứ mỗi lần tháng 11 ùa về, đến mẫu ngày nhưng mà cả một năm mới bao gồm một lần để nhắc học trò nhớ về thầy cô của mình, nhắc đến ngày nhà Giáo Việt phái nam thì mọi cam kết ức của thời học sinh lại ùa về. Nhớ những lời căn dặn, những cái vỗ vai, xuất xắc cả những lời răn đe nghiêm khắc của thầy cô khi học trò mắc phải lỗi. Thầy cô là người luôn dành tất cả mọi yêu thương thương cho đứa học trò của mình, kể cả những đứa học trò mà luôn luôn làm mình phát bực la lớn lên và mời đi ra khỏi lớp. Thậm chí bao gồm thể là đình chỉ học môn đó một tuần cũng có. Thầy cô là người luôn phải chịu đựng bởi bao trò tai quá cơ mà những đứa học trò tạo ra, tuyệt thường là những vị cứu tinh của những học sinh bị bắt nạt. Tất cả thể nói thầy cô như là những thần tượng của học trò, giỏi là người cha, người mẹ thứ nhì vậy.

Thầy cô là người đã dạy bé nét chữ đầu tiên để rồi sau này, khi nhỏ lớn hơn một chút, nhỏ mới hiểu sự ân cần của cô, lúc cầm tay bé uốn từng nét chữ không chỉ đơn thuần là dạy con biết viết, mà nết người của bé cũng bắt đầu từ những nét chữ A,B,C. Là người mà phải thức cả đêm để viết lại cùng cảm nhận bài bác văn thầy phê "cảm nhận còn hời hợt" bằng tất cả tình cảm, vốn sống của mình. Tất cả những gì thầy cô có tác dụng là chỉ ước ao học sinh của bản thân sẽ tốt hơn, trưởng thành hơn.

Nhớ ngày 20/11 năm xưa chắc ai cũng trải qua chiếc thời mà đòi mẹ phải mua quà để đi tặng thầy cô cho bằng được nhưng nỗi khổ là không dám đi một mình, lần làm sao cũng phải mẹ kè kè đi, lúc đó nhỏ có biết nói gì đâu thấy bạn đi mình cũng đi mang lại bằng được. Xoàn 20/11 cơ hội xưa cũng chỉ là dầu gội, bột ngọt, sữa tốt cuốn sổ và cái bút, nhà tất cả điều kiện hơn thì xấp vải mang đến thầy cô may đồ để đi dạy. Lớn lên chút thì đã biết đường đi sở hữu quà mang đến thầy cô, nhưng đến lúc tặng thì run cầm cập, gặp thầy cô ở trường suốt không sao cả nhưng nhưng mà gặp riêng rẽ thầy cô thì không đủ can đảm đến. Nhớ lúc đi tặng đá quý thì vừa vào phòng, thấy thầy cô là tặng mang lại thầy cô rồi nói một câu ngắn gọn: "Mừng Cô (Thầy) đôi mươi tháng 11" rồi chạy dòng vèo ra ngoài, để thầy cô phải chạy ra gọi học trò xoay trở lại ngồi chơi, nhưng cũng chỉ ngồi được 5 phút rồi "Cô (Thầy) mang đến em xin phép". Đến ngày sau vẫn còn không đủ can đảm gặp thầy cô.

Lớn lên rồi học cấp 3, ngày 20/11 được coi như là một ngày học nhẹ nhõm của học sinh thì phải - theo tôi nghĩ như thế. Vị ngày 20/11 thường thì thầy cô khuyến mãi không dò bài, học sinh cũng không phải thấp thỏm vị cái giờ dò bài như thường ngày. Đôi khi thì còn được nói chuyện phiếm và nghỉ học luôn môn đó, thường thì lớp trường đại diện lớp tặng hoa đến thầy cô rồi thôi, xong cái ngày 20/11.

Nhưng loại ngày 20/11 không phải thầy cô vui vày được nhận hoa cùng quà của học trò thôi, thầy cô vui vì chưng thấy rằng những đứa học trò của mình đã lớn khôn hơn, thầy cô khi thấy những thành quả của bản thân tốn bao công sức trung ương huyết đạt được thành quả, đó là điều mà tạo cho thầy cô tự hào nhất vào đời làm nhà giáo của mình.

Không biết ngày 20/11 của bạn như thế làm sao nhưng của tôi là một ngày đầy cảm xúc, mặc dù đi có tác dụng xa không thể tới thăm thầy cô được, nhưng không khi nào thầy cô không nhớ tới tôi. Dịp tôi gọi điện thoại chưa kịp nói tên mình thì thầy cô đã nhận ra tôi trước, tôi vui mừng với đôi khi là bật khóc, mặc dù lúc đi học tôi có phá, gồm quậy nhất lớp thì thầy cô vẫn nhớ với cười phì nói: "Thằng học trò phá nhất lớp của cô nay làm cho ở đâu rồi, có khỏe không? Năm nay mang lại gọi điện thoại nhưng năm sau phải về đơn vị thăm cô đấy nhé!!!". Trải qua biết bao lứa học trò, từng nào năm nhà giáo mà lại thầy cô vẫn nhớ học trò của mình chứng minh một điều là thầy cô luôn dành mọi tâm huyết mang đến những đứa học trò nhỏ bé, dù cho có hay nghiêm khắc với mình đi chăng nữa thì cũng dễ hiểu là thầy cô chỉ muốn điều tốt nhất cho doanh nghiệp mà thôi. Chắc điều đó ai cũng cảm nhận được như tôi, vị nếu không có những điều như thế thì bạn tất cả thể thành công xuất sắc hay sống tốt hơn như hiện ni để còn ngồi đọc những chiếc tốt viết đây.

Lúc ngồi viết những chiếc này thì nhớ lại những trò tai tai ác của mình đã sở hữu đến mang lại thầy cô... Sao có thể làm cho những trò ấy nhỉ, nhưng nhưng mà thôi "Nhất quỷ, nhị ma, thứ bố học trò" mà, nhưng mặc dù gì thì cũng mong mỏi ngày 20/11 sắp đến, hãy bỏ một chút thời gian nếu như được hãy đến thăm thầy cô, thầy cô sẽ luôn ghi nhớ bạn đâu, nhưng nếu ko được thì hãy dành riêng cho một cuộc điện thoại chỉ năm, mười phút thôi. Đừng chỉ gửi một chiếc hình lên mạng xã hội mang lại thầy cô và kèm theo dòng ngắn ngủn: "Mừng 20/11, chúc Thầy (Cô) tất cả ngày lễ vui vẻ" là thôi.

Xin cảm ơn những thầy cô đã dìu dắt bé từ những ngày đầu tiên học lễ, hậu học văn. Những yêu thương thương, trân trọng và tôn kính nhất là tất cả những gì con muốn những người cô thầy đã dạy dỗ con yêu cầu người. Chúc những thầy cô luôn mạnh khỏe, hạnh phúc để trường tồn vun đắp đến sự nghiệp trồng người.

Bài 2: thầy giáo dạy văn của em -TT cung cấp sỉ Văn chống phẩm - Đồ dùng học tập Đà Nẵng

Tác giả: Đỗ Thị Lan Thu - 12A3 - trung học phổ thông B Phủ Lý (2012- 2015)

Dưới mái trường thân thương - nơi lưu giữ bao kỉ niệm của tuổi học trò thì thầy giáo dạy văn đã để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong tâm địa tác giả. Vào kí ức của mình, những kỉ niệm về cô cứ thế hiện lên từ những ngày đầu tiên cô học trò nhỏ đặt chân vào ngôi trường trung học phổ thông đến đến những bài giảng đầy nhiệt huyết và yêu nghề của cô giáo. Cái phương pháp cô truyền đạt thật đặc biệt, cô khiến mang đến học trò tiếp thu ko chỉ những bài học bên trên sách vở cơ mà cả trong cuộc sống. Đó là người thầy mẫu mực có nhân cách cao đẹp khiến mang đến mỗi học sinh đều cảm thấy hạnh phúc lúc được học cô.

Mái trường - khu nhà ở thứ hai luôn luôn là nơi lưu lại những dấu ấn đáng nhớ nhất cuộc đời mỗi con người. Ở nơi đó, thầy cô là thân phụ mẹ, bạn bè là anh em gắn bó với nhau như ruột thịt và cùng nhau tạo phải những kỉ niệm khó phai. Suốt những năm mon cắp sách đến trường, chắc hẳn ai cũng tất cả ấn tượng với một thầy giáo viên nào đó. Những người để lại cho ta tởm nghiệm suốt đời hay vực ta đứng dạy từng những nơi tối tăm, hay đơn giản là biện pháp giảng bài bác sâu sắc mà không vấn đề gì quên được. Tôi cũng vậy, suốt ba năm phổ thông cô Hưng dạy văn là người tôi nhớ nhất.Viết về hình tượng giáo viên ngay từ bé bỏng chúng tôi đã được nhào nặn trong trí tưởng tượng đó là gia sư với mái tóc đen nhiều năm bóng mượt, cặp gọn gàng bằng một chiếc kẹp giản dị, da trắng môi đỏ, luôn mặc áo nhiều năm thướt tha với dáng đi khoan thai, nhẹ nhàng. Với tôi, chắc chắn đó là gia sư bước ra từ giấc mơ.

Ngày đầu ngỡ ngàng bước vào lớp mười, buổi đầu tiên gặp gỡ, cô bước vào lớp với cặp kính râm to đen, chúng tôi có chút nhốn nháo cùng bất ngờ, cô hóm hỉnh giải thích: “Buổi đầu xin chào cả lớp nhưng cô giống mafia quá, cô xin lỗi những em nhưng nếu bây giờ cô bỏ kính ra thì cả lớp chắc không người nào học được vày sợ vừa bởi vì cười đấy. Cô bị bổ xe, lớp thông cảm mang lại cô nhé!” và cố nhiên đó là nụ cười rạng rỡ. Tôi cũng phạt hiện ra rằng không phải cô giáo dạy văn như thế nào cũng bao gồm giọng nói ngọt như mía lùi hay lanh lảnh như chim hót. Cô Hưng giọng tương đối trầm với khàn nhưng chưa bao giờ công ty chúng tôi cảm thấy ngao ngán với tiết văn của cô. Ngày đầu tiên ấy, cô còn giới thiệu cùng kể thêm vài ba câu chuyện vui về “cái thương hiệu giông tên con trai” của cô. Vậy là giờ dạy mở màn, cô đã đốn tim trọn vẹn bốn mươi lăm thành viên 10A3, đặc biệt là tôi, cảm nhận được một tâm hồn đồng điệu.

Xem thêm: Subway Surfers Trò Chơi - Subway Surfers Trên App Store

Nhắc đến cô giáo, người ta luôn mường tượng ra sự ân cần, nhẹ nhàng, dạy dỗ chỉ bảo tận tình, sự nhiệt huyết với yêu trẻ. Cô Hưng cũng ko phải ngoại lệ. Nhưng điều đặc biệt hơn cả, cô là người rất đậm chất cá tính và hiện đại. Cô luôn có giải pháp lôi kéo cửa hàng chúng tôi không thể dời khỏi lời giảng của cô một tích tắc nào. Cô vẫn giữ những nét truyền thống của một nhà giáo, không sai lệch về tư tưởng, đạo đức nhưng cô cũng luôn nhớ bỏ vào đó một chút cái tôi cá thể riêng để học sinh gồm thể nhớ về cô mãi. Ông nội tôi trước đây là một đơn vị Nho dạy chữ Hán vày vậy ông rất thích bé cháu nối nghiệp ông. Mỗi lần về thăm quê, ông lại thủ thỉ với tôi: “Làm giáo viên con nhé! Tôi chỉ biết mỉm cười với lẳng lặng gật đầu”. Tôi yêu trẻ nhưng nổi khùng mà ngành giáo luôn luôn cần sự kiên nhẫn với tôi đã tự nhủ rằng “không bao giờ mình thi sư phạm”. Nhưng rỗi mỗi tiết văn của cô lại truyền thêm cho tôi cảm hứng. Tôi sẽ đứng bên trên bục giảng, thổi hồn vào từng câu chữ với học sinh sẽ quý mến tôi như chứng tôi kính trọng, yêu thích cô bây giờ. Tôi sẽ niềm nở, hài hước với thân thiện giống cô. Tôi sẽ dạy mang đến những đứa nhỏ thứ hai của tôi không chỉ tri thức ngoại giả cả phương pháp làm người, phương pháp yêu thương cuộc sống, biện pháp gieo lòng nhân hậu với những nhỏ người ra chưa từng biết, chưa từng gặp qua mỗi trang sách giống như cô dạy công ty chúng tôi trong mỗi tiết học.

Cô Hưng có dáng dấp của người phụ nữ hiện đại nhưng cũng luôn nhớ đi đường nét truyền thống trong mình. Ko phải phóng đại, nhưng cô là người phụ nữ giỏi việc nước, đảm việcnhà. Cô luôn luôn nhiệt tình tham gia các hoạt động Đoàn trường, nhiều năm đạt danh hiệu cô giáo xuất sắc. Năm học 2012-2013, lần đầu tiên cô bồi dưỡng học sinh giỏi lớp 12 sở hữu lại các thành tích rực rỡ như thế: ba giải nhì, một giải tía và một giải khuyến khích, đứng nhất tỉnh năm đó. Ở nhà, hai bé của cô luôn luôn là những con ngoan trò giỏi. Nhì em luôn dạt danh hiệu học sinh giỏi qua từng năm học. Niềm vinh dự hơn cả là đàn ông cô từng đạt giải học sinh tỉnh lớp 5. Cô là người giữ lửa với ngọn lửa ấy luôn rực rỡ tỏa nắng trong gia đình nhỏ hạnh phúc của cô.

Tôi đang cảm nhận từng ngày trọn vẹn khi còn là học sinh, lúc còn được ngồi trên ghế đơn vị trường. Và tôi ko thể như thế nào quên những kỉ niệm thời áo trắng mặt bạn bè, trang sức thuộc hình ảnh người cô miệt mài bên giáo án. Người đã truyền dạy đến tôi bao tri thức, bao ước mơ với hi vọng - Cô Hưng.

Bài 3: Thầy cô chắp cánh ước mơ cho việc đó em -TT phân phối sỉ Văn phòng phẩm - Đồ dùng học tập Đà Nẵng

Tác giả: Trần Thu Hường

Bài văn viết về thầy cô của tác giả Trần Thu Hường đọc lên thật thấm thía. Với lối viết văn súc tích, nhiều hình ảnh, cách dẫn dắt tự nhiên, sáng sủa tạo; tác giả đã cho họ thấy được công ơn của thầy cô với cuộc đời mỗi nhỏ người quan tiền trọng như thế nào. Đồng thời, nghề dạy học cũng hiện lên thật vất vả gian truân - đó là công việc thầm lặng nhưng cũng rất vinh quang. Sự trưởng thành của mỗi cô cậu học trò đó là những món rubi vô giá đối với thầy cô. Nhưng quý hơn cả vẫn là tình thầy trò linh nghiệm xuất phạt từ những trái tim biết rung động. Chúng ta hãy thuộc đọc với cảm nhận bài văn sau:

Từ khi mở mắt chào đón cuộc đời, tôi đã cảm nhận được tình cảm thiêng liêng vô giá bán của cha, của mẹ. Năm tháng qua đi, những tình thương ấy nuôi nấng tôi phải người và lúc ấy, tôi tưởng rằng trong cuộc đời này chỉ có thân phụ mẹ là những người giành riêng cho mình tình thương thương cao đẹp nhất. Nhưng không, từ khi hòa nhập với thôn hội cùng nhất là từ lúc chập chững bước vào môi trường học tập, tôi mới biết vào cuộc đời này, những người đồng hành thuộc tôi vào suốt một quãng đời ko chỉ có cha mẹ, mà còn tồn tại những người thầy, người cô.

Phải, thầy cô đã dìu dắt tôi từ những năm đầu tiên của cuộc đời đi học. Thầy cô đã chắp cánh ước mơ, ước mơ tươi đẹp về tương lai, đã cho tôi những giấc mơ về sự thành đạt, về công danh, sự nghiệp cùng cả niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống. Phải chăng những điều giỏi lẽ phải, những đường nét đẹp trong trái tim hồn của mỗi nhỏ người đều được khơi nguồn từ tay những người hướng đạo. Vâng, họ đã dành một phần cuộc đời mình để trau chuốt, dẫn dắt người học sinh từng bước đi trên nhỏ đường còn bao hóc búa phía trước. Đã tất cả ai đó nói rằng: “Nghề giáo như nghề chèo đò, phải đưa những nhỏ đò đến được bờ bên kia.’’ Thật đúng như vậy. Để làm cho tròn sứ mệnh cao cả của mình, “người đưa đò’’ phải cố gắng giữ làm sao cho đò được vững chắc. Mà bao gồm ai biết được rằng, vào suốt chặng đường ấy, họ phải vượt qua bao nhiêu khó khăn vất vả. Phải, “người đưa đò” phải dùng hết sức lực của bản thân để chống chọi những khi tất cả “mưa to”, “gió lớn”. Rồi lúc đã đưa được khách qua sông, “người đưa đò” lại con quay về bến bên đó để tiếp tục thực hiện sứ mệnh cao cả ấy. Với cứ thế, cứ thế, những người thầy đã dành riêng cả cuộc đời để dạy dỗ mang lại tất cả những đứa con thân yêu thương của họ, ko quản cạnh tranh khăn, mệt mỏi. Mặc dù phải thức khuya để miệt mài soạn giáo án, mặc dầu ngày qua ngày họ chỉ mãi lặp đi lặp lại những công thức, những bài giảng mặt hàng nghìn, mặt hàng vạn lần nhưng họ vẫn không buồn chán, bởi do trong trái tim họ chỉ có duy nhất một mong ước - uốn nắn, dạy dỗ lớp trẻ từ bây giờ thành người.

Thầy cô ko chỉ mất mát công sức cùng thời gian của mình hơn nữa dành trọn cả tình thân thương với sự bảo bọc mang đến những đứa trẻ non nớt vẫn còn bỡ ngỡ trước loại xã hội rộng lớn này. Những đứa trẻ ấy ngơ ngác quan sát ra cuộc đời với sự dẫn dắt với tình yêu thương thương của thầy, của cô. Vâng, thầy cô đã truyền đến tôi niềm tin với nghị lực để tôi tất cả đủ sức mạnh và lòng tin, chạm lấy những ước mơ, khát vọng và biến chúng thành hiện thực. Thầy cô đã tận tụy, đã dồn tất cả công sức vào bài xích giảng, làm chúng thêm sinh động để dễ dàng ăn sâu vào trọng điểm trí của từng học sinh. Nếu như không tồn tại lòng yêu thương giành cho học sinh của mình, thì liệu họ có tận tình, hi sinh nhiều như vậy được không? Phải, công việc hằng ngày của những người thầy, người cô xuất phát từ trái tim yêu thương của người cha, người mẹ dành riêng cho chính đứa con ruột thịt của mình. Tình thương ấy luôn luôn cháy bỏng trong tâm địa mỗi người thầy, người cô, sẵn sàng sưởi ấm những sinh linh bé nhỏ nhỏ vẫn còn chập chững bước đi bên trên đường đời.

Bánh xe cộ thời gian cứ con quay lặng lẽ, chúng tôi dần trưởng thành sau mỗi bài xích học, sau những buổi đứng lớp của những thầy các cô. Nhớ lắm tà áo lâu năm thướt tha của cô, dáng vẻ đi nghiêm trang nhưng mà thân thiện của thầy. Nhớ lắm những bài bác học làm cho người, những tri thức khoa học nhưng mà mấy năm qua tôi được học nằm lòng. Một năm qua đi, chúng tôi lại phải xin chào tạm biệt những người thầy, người cô để bước tiếp sang lớp mới, học thêm những bài học mới. Lòng chúng tôi lại bồi hồi khi chú ý thấy hình bóng nồng hậu của những người thầy người cô mà lại xưa tê đã giảng dạy chúng tôi bằng một tấm lòng tận tụy. Cùng mỗi năm cứ đến ngày 20/11, toàn thể học sinh trên khắp đất nước Việt nam giới lại nhiệt liệt kính chào mừng ngày công ty Giáo Việt Nam. Những nỗi vất vả, nhọc nhằn của những người có tác dụng nghề giáo, giờ đây được đền đáp bằng những bó hoa, những lời chúc khôn xiết ý nghĩa của bao gồm người học trò cơ mà xưa cơ mình đã dạy dỗ, bảo ban. Trên khuôn mặt của họ thời gian bấy giờ rạng rỡ một nụ cười. Vâng, họ hạnh phúc, hạnh phúc không phải vì được đền đáp mà lại hạnh phúc vị được gặp lại những đứa nhỏ thân yêu mà lại họ đã coi như một phần của cuộc đời mình.

Cuộc sống bao gồm biết bao biến đổi nhưng làm sao đâu làm cho phai mờ đi tình cảm của người thầy người cô giành riêng cho học giành cho học sinh thân yêu. Tình cảm ấy thiêng liêng, cao thâm biết nhường nào. Tình thân thương ấy đã sưởi ấm chổ chính giữa hồn của biết bao người học sinh vào suốt cả cuộc đời đi học. Nếu một mai tôi không hề là một đứa trẻ, nếu một mai tôi rời khỏi sự ủ ấp của gia đình cùng nhà trường để tiếp tục bước đi cùng thử thách bản thân trên quãng đường còn lại, thì tôi sẽ không bao giờ quên đâu! không bao giờ quên công ơn sâu nặng cùng tình cảm mênh mông của thầy cô giành riêng cho tất cả học sinh của mình- những đứa bé mà họ coi như ngày tiết thịt, như một phần của cuộc đời.

Bài 4: Thầy cô như thể mẹ phụ thân -TT bán sỉ Văn chống phẩm - Đồ cần sử dụng học tập Đà Nẵng

Tác giả: Trần Thanh Sương

Bài văn viết về thầy cô dưới đây là của một học sinh lớp 7. Bài xích văn mặc dù không dài nhưng rất hay và ý nghĩa. Đó là món quà to lớn dơ lên thầy cô nhân dịp Nhà giáo Việt Nam. Bất cứ thầy cô nào khi đọc bài xích văn này đều cảm thấy vui với tự hào. Vui do học sinh biết kính trọng và ghi nhớ công ơn dạy dỗ của thầy cô; tự hào vì sự nghiệp trồng người của mình thật vinh quang đãng nếu như đào tạo được lớp lớp học sinh như thế.

Trong cuộc đời của mỗi nhỏ người, nếu như cha mẹ là nhì đấng sinh thành có công nuôi dưỡng ta từ nhỏ đến lớn thì thầy cô cũng bao gồm công ko nhỏ. Thầy cô là những người dạy đến ta biết chữ, biết thế như thế nào là lẽ phải trên đời, biết đối nhân xử thế. Đối với những học sinh còn cắp sách đến trường như bọn chúng em thì thầy cô đó là những người cha, người mẹ thứ hai của chúng em.

Tục ngữ, ca dao Việt nam ta có nhiều câu tốt nói về thầy cô: “Kính thầy mới được làm cho thầy” Hay: “Muốn con hay chữ phải kính yêu thầy” Thật vậy, nếu không có thầy cô chỉ dạy thì chúng em sẽ ko biết chữ. Thầy cô là những người đã dìu dắt chúng em đi trên con đường học vấn. Từ chỗ chưa biết gì, bọn chúng em dần dần biết chữ, biết đọc, biết viết, biết làm cho văn, làm toán, biết được những kiến thức nhiều chủng loại vô tận của nhân loại. Thầy cô đã hỗ trợ cho chúng em có được khóa xe để mở cửa tri thức của cuộc sống. Thầy cô đã vun đắp ước mơ cho việc đó em, đưa chúng em đến đỉnh cao của kiến thức, của một tương lai tươi đẹp sau này. Mọi người vẫn thường nói thầy cô là những người lái đò đưa học sinh qua sông. Mỗi khi năm học kết thúc là thầy cô đã đưa học sinh- những nhỏ đò cập bến. Hết chuyến đò này đến chuyến đò khác, thầy cô đã đưa biết từng nào chuyến đò vào cuộc đời mình, biết bao thế hệ học trò đã được thầy cô dìu dắt. Công ơn của thầy cô thật là lớn lớn.

Con người ta chắc hẳn ai cũng có một thời cắp sách đến trường. Đó là khoảng thời gian đẹp nhất, thời gian hồn nhiên đáng yêu thương của lứa tuổi học sinh: ngây thơ, mơ mộng, vô tư, nhút nhát và cả sự tinh nghịch, quậy phá, thậm chí vô lễ với thầy cô… bao gồm thầy cô là những người đã cầm đổi nhân cách cho bọn chúng em, đã uốn nắn dạy bảo cho cái đó em biết thế nào là sai, thế làm sao là đúng, chỉ dẫn tận tình để chúng em trở thành những người công dân tốt vừa gồm đức, vừa có tài phục vụ mang lại xã hội, mang đến đất nước mai sau. Hiện tại, em là học sinh lớp bảy, em rất tự hào là học sinh của trường thcs Bình Mỹ bởi em được học trong một ngôi trường bao gồm nhiều thầy cô dạy giỏi, bao gồm nhiều trung ương huyết với học sinh.

Thầy cô rất buồn khi bọn chúng em học yếu, sai phạm lỗi lầm cùng rất vui mừng khi bọn chúng em học ngày tất cả tiến bộ, học giỏi, gồm đạo đức tốt. Em rất yêu thương mến những thầy cô đã dạy bọn chúng em như cô Nhi, cô Hằng, thầy Hồng… nhất là cô chủ nhiệm của em là cô Nhi dạy Anh văn, người đã tất cả nhiều tình cảm, cùng phân chia bùi xẻ ngọt, dìu dắt lớp em vào suốt thời gian qua. Trong tương lai ra đời, em không thể đi học nữa nhưng em vẫn nhớ mãi về mái trường, về thầy cô, nhớ về những kỉ niệm thân thương, về người cha, người mẹ thứ nhị của em với tất cả lòng biết ơn trân trọng.

Thầy cô: ôi nhì tiếng bình thường sao mà lại thiêng liêng quá. Chúng em lâu dài nhớ ơn thầy cô: những người được mệnh danh là kĩ sư trung tâm hồn. Ngày lễ 20/11 gần sắp tới, bọn chúng em sẽ cố gắng học giỏi để dành riêng tặng đến thầy cô những hoa lá điểm mười tươi thắm. Đó là sự thể hiện lòng biết ơn của chúng em đối với thầy cô. Chúng em sẽ cố gắng chăm chỉ học tập để không khỏi phụ lòng thầy cô đã có công dạy bảo chúng em bao tháng ngày qua:

“Thầy cô như thể mẹ cha

Kính yêu, chăm sóc mới là trò ngoan".

Nguồn: Nguoiduatin.vn

🏡Trung tâm cung cấp Sỉ Văn chống Phẩm - Đồ dùng học tập Đà Nẵng