Mặt trời nấp vào các rặng cây cuối cơ trường và màn tối xuống dần. Chắng bao gồm aitới đón shop chúng tôi cả, bởi đi quá gấp nên chúng ta nào mặc dù có người đơn vị hay thân quencũng ko thể thông tin kịp, nên toàn bộ phải quốc bộ ra cổng. Vừa đi vừa chú ý cảnhvật chung quanh, trên cao một vài ba vị sao mọc nhanh chóng nhìn công ty chúng tôi nhấp nháy cười.

Bạn đang xem: Học Viện Csqg Vnch: Trang Chính

Có tiếng tiếng xe sau lưng, shop chúng tôi quay đầu lai, một chiếc xe chở đá trê tuyến phố ravề. Như bắt được vàng, chúng tôi đứa nào cũng đưa tay ra cầu cứu, sau vài câunăn nỉ ỉ ôi thì tất cả cửa hàng chúng tôi đều được ngồi trọn trong tim thùng xe pháo chở đá quágiang ra cổng phi trường. Ngồi bên trên xe rung lắc lư nhồi lên nhồi xuống cửa hàng chúng tôi cấttiếng hát “Sài Gòn đẹp mắt lắm tp sài thành ơi, thành phố sài thành ơi. Lá la la lá la.lá la …..”. Ra tớicổng thì trời đã về tối hẳn, bạn bè chúng tôi chia ly nhau tìm tới nhà tín đồ quen vàhẹn gặplại nhau khi vào nhập học. Sau cùng còn lại 3 quý ông ngự lâm pháo thủkhông nhà, không biết tính sao thì thằng thọ có ý kiến (trong 3 đứa tôi thì lâu lớntuổi hơn với rành rỏi hơn).

Lâu nói: “Tau có đứa bạn quen nhà tại Bàn Cờ, nghe nói nhà cửa cũng khá rộng rảilắm, mà chỉ bao gồm hai bà xã chồng, hy vọng nó cho chính mình ở lại tối nay, rồi mai sẽ tính”.Lâu hotline taxi cùng bảo chưng tài xế chạy qua con đường Lê văn Duyệt chạm chán Phan đình Phùngthì quẹo phải. Tôi cùng thằng Xứng thì mãi nhìn xe cộ chạy phía hai bên đường cho đến lúc xedừng lại chữa trị hay. Nhìn tòa nhà lầu nhị tầng tất cả cửa kéo bởi sắt đóng kín đáo mít thấyhơi lo lo. Thằng Lâu bạo dạn bấm chuông,……rồi… nghe chiếc két, cánh của sắthé mở ra, thấy Vỏ lâu anh gia chủ mừng rở rồi không ngừng mở rộng cánh cửa ngõ mời cả bachúng tôi vào nhà.

Sau Tết, miền trung bộ thời tiết còn mát lạnh nhưng sài thành thì lạnh rồi, chúng tôithay phiên nhau tắm rửa tẩy sạch sẽ cát vết mờ do bụi mà tp sài gòn ưu ái tiếp đón chúng tôi chiềunay. Lần thứ nhất đặt chân bên trên đất thành phố sài gòn hoa lệ mà lại chịu bên trong nhà saođược. Chũm là cả 3 thằng chúng tôi rủ nhau cút cỗ dọc theo mặt đường Lê văn coi ngó đithẳng xuống tới chợ Bến Thành. Vừa đi vừa nhìn trời đất, thỉnh thoảng lag mìnhvì tiếng tiếng xe phía sau lưng.

Hôm nay về dự Đại Hội 45 năm ngày học Viện, công ty chúng tôi làm sao quên được kỹniệm thứ nhất nầy.

Sau khi vào trại Lê văn Duyệt, thằng Lâu cao hơn nên sinh hoạt Đại team 101, còn tôi vàXứng tốt hơn buộc phải ở Đại nhóm 102. Lưu giữ hôm ra trưng bày tại Nha công an CôngAn Vùng 1, khi cân đo thì tôi được 1,6m còn thằng Xứng thiếu chút xíu, đúng rathì nó bị loại, tuy thế tôi nói với ông người đứng đầu “Nếu đậu không còn thì cửa hàng chúng tôi đi, cònmột đứa đậu, một đứa rớt thì công ty chúng tôi không đi”. Ông chủ tịch Vỏ Lương cườithông cảm mang lại đậu hết, nhưng dặn thằng Xứng khi vô sài gòn nhớ nhón chân lênmột chút nhé.

Trong quân trường học tập viên Lê văn Duyệt mang đến cuối tuần anh em có mái ấm gia đình ở gầnđề về thăm, chỉ từ lại vài chục bạn bè quê miền trung thì ko đi đâu xa nênđều ở lại ghi tên nạp năng lượng cơm. Thằng thọ còn đi đây đi kia chứ Xứng và tôi thì hình nhưít khi vứt những té cơm nầy. Buồi sáng nhị đứa cũng nai nịt gọn gàng đi đông đảo bướcra cổng trại, cùng cứ thế nhắm tới trung chổ chính giữa Sài Gòn, tha hồ chiêm ngưỡng cảnh vật ngựa xe pháo nhưnước quần áo như nem. Nhưng dù là đi đâu thì cho đến giờ cũng phải tía chân bốncẳng trở về để ăn uống cơm, nếu chậm rì rì thì kẹ bụng. Suốt 9 tháng trong học viện, ôngba tàu thầu câu lac bộ luôn luôn luôn cho ăn uống món cá đối rán làm chuẩn. Sau nầy ratrường đi làm việc việc các nơi, rồi thì cuộc sống thường ngày lưu vong qua đây (Hoa Kỳ) song khiăn những món cao lương mỹ vị sang trọng trọng, mắc tiền, nhưng mà không thể so sánh đượcđối với cảm giácvừa ngon vừa cuốn hút khi ăn uống cá đối cừu nầy. Và cam kết ức êm đềmđó vẫn còn đấy mãi trong tôi như là những kỹ niệm quan trọng phai mờ so với HọcViện thân thương.

Mấy tháng thứ nhất học quân sự nên đồng đội khóa 1 cửa hàng chúng tôi phải gồm xe gửi rướt lêntrường bộ binhThủ Đức và để được huấn luyện. Tôi với Xứng cùng tầm thường Đại đội,Trung đội với Tiểu team nên luôn luôn gần mặt nhau. Nếu đã tham gia các lớp huấnluyện quân sự chiến lược ở Thủ Đức chắc các bạn đồng ý cùng với tôi rằng sau khi tập, cho giờ giảilao mà nạp năng lượng một bát lá sâm thì thấy lạnh ngắt trong người. Tôi và Xứng cũng thế,đôi khi còn hứng chí “chai hia” một “chai bia trâu” trong những lúc ăn chế độ bánh mìthì thiệt là tuyệt cú mèo.

Ngày ra trường cũng đến, toàn bộ Tân Sĩ quan Cảnh sát nước nhà được về thăm nhàtrước khi xả thân vào nhiệm vụ mới ship hàng đất nước. Tôi và Xứng thuộc về quê,cùng đến trình giấy tờ tại ty cảnh sát Quảng Tín.Tại mặt xe Tam kỳ chúng tôiđến chạm chán môt bác công an công lộ, và hỏi mặt đường lên Ty công an Quảng Tín. ĐọcSự Vụ Lệnh, bác cảnh sátnhìn hai anh em chúng tôi tỏ vẻ nghi ngờ.

Hai anh đi công an bao nhiẽu năm rồi mà mang cấp bậc nầy”. –” Dạ, công ty chúng tôi là Tân Sĩ quan công an vừa mới ra trường, từ bây giờ về thăm quênên đến trình diện với Ty công an địa phương xin chứng giấy tờ”.

Tại Ty công an tôi được vỉ chỉ đạo trưởng niềm nở tiếp nhận và ký xác thực giấytờ cho chúng tôi. Lúc ra về, từ trong số cánh cửa sổ văn chống tôi thấy các cặpmắt sẽ dỏi chú ý theo bước đi nhịp nhàng cùa hai sĩ quan cảnh sát mới ratrường.

Xem thêm: Bạn Đã Biết Cách Cài Đặt Khóa Số, 8 Số, 3 Số Trong 1 Giây, Khoá Số (Loại 4 Số Cài Đặt)

Từ đây 3 bạn bè chúng tôi mỗi cá nhân mỗi vấp ngã theo tiếng call cầu của Tổ quốc.Thực hiện đứng như lời thề trong lễ mãn khóa “ Phục vụ bất cứ nơi nào trên lảnhthổ nước vn Cộng Hòa”. Tuy vậy sanh tiệm tại Quảng Nam, dẫu vậy VỏLâu lựa chọn về Vùng 2, Đức Xứng xuống đụn Công còn tôi lên chung cư phước long Bà Rá.Chiến tranh ngày một lan rộng, ngày nào không nghe thấy pháo của VC phun vàotỉnh lỵ, tối nào không thấy hỏa châu soi sáng sủa màn đêm phước long thì chắc chắntôi quan trọng nào ngũ được, mà bắt buộc sằn sàng cùng tất cả các chiến hửu tát chiến,vì có thể đêm nay vẹm mò về.

Không y hệt như các nơi khác, những vị sĩ quan bao gồm nơi làm việc oai nghi, đơn vị cửakhang trang. Ở chung cư phước long hầu hết anh em sĩ quan tiền Cảnh sát công ty chúng tôi từ khóa 1cho đến khóa 2,3…đều làm việc giữa những văn chống chật chội, tứ bề được chởche bằng bao cát và đêm tối ngủ bên dưới hầm sâu có không ít lổ châu mai hướng ra bênngoài. Từ bỏ hầm nầy tới hầm cơ nối cùng với nhau bởi một giao thông hào bao bọcchung quanh bộ chỉ huy. Tuy vậy thời kia lực lượng Cảnh sát non sông chỉ mới đượctrang bị vủ khí đối kháng sơ như súng sáu rouleau 6 viên, carbin m1, Thomson M3A1,nhưng bởi vì để đam mê nghi với yếu tố hoàn cảnh chiến tranh tại địa phương cùng được mấy vị cốvấn Mỹ góp đở, đồng đội chúng tôi tự rèn luyện thực tập cần đã dùng thành thạomột số vủ khí của quân đội Hoa Kỳ như AR-15, súng phóng lựu chống chiến xa.

Nhờ vậy, mà sau thời điểm thất bại nặng nài trong trận Tổng tiến công Tết Mậu Thân vàoThủ đô không đúng gòn , lũ Việt cộng kéo về gở gạt tiến công vào tỉnh lỵ Phước Long. Muốntiến về Tòa hành chành, đái khu, căn cứ pháo binh thì VC đề nghị tiệu diệt mang lại đượcty công an Phước Long trước. Nhưng đàn chúng đâu ngờ lúc vừa va vào cáchàng giây thép tua thì mìn Claymore vạc nổ. Đó là pháo lệnh cho toàn bộ chiến sĩCSQG trường đoản cú già cho tới trẻ sát cánh bên nhau võ thuật không ngừng nghĩ. Carbin,súng lục, phóng lựu đếu hướng đến phía địch làm cho bầy Việt cộng không hiểumình xữ dụng tranh bị gì. Có tiếng la của một thương hiệu VC “Đéo bà bầu tụi ngụy sử dụng vủ khígì lạ quá”. Đêm đó mặt tiểu khu không tốn một viên đạn.

Mùa hè năm 1969 tôi được thuyên chuyễn về Bộ chỉ đạo Cảnh sát đất nước tỉnhHậu Nghĩa giữ chuyên dụng cho Phụ Tá Đặc biệt. Trong thời hạn nầy tôi mới bao gồm dịp liên hệlại với chúng ta Nguyễn đức Xứng. Xứng đang thao tác làm việc tại Ủy ban phụng hoàng nằmtrong hệ thống BCH cảnh sát tổ quốc tỉnh đụn công. Xứng tuy bé dại con mà lại rấtđẹp trai, cho nên vì thế có vài cô nhằm mắt mang lại y, trong số đó bao gồm một cô đã được xếp củaXứng nhằm ý. Bởi vì vậy cuộc sống của Xứng mới tía chìm bảy nổi. Xứng bị ông xếp ghentỵ đề xuất đày Xứng xuống thao tác ở những quận xa xăm nguy hiễm, chẳng có vấn đề gì raviệc gì. Do dự ông xếp trước kia của Xứng bao gồm còn sinh sống và con nhớ giỏi chăng.Xứng lúc nào cũng bép xép cùng với tôi “ Tau đâu có suy nghĩ con làm sao đâu, tau gồm vợrồi mà ( Xứng khôn xiết yêu vợ). Còn giúp việc chung với nhau thì yêu cầu nói chuyệnchứ.Tau bị đày đi lang bang hai năm nay, sĩ quan lại mà gồm khác gì thằng bộ đội đâu”

Thấy bạn kêu than tôi thấy cũng tôi nghiệp, mặc dù hoài nghi cái miệng nó lắm.Chúng tôi bèn nghĩ giải pháp cầu cứu vãn về học tập Viện, khu vực đào tạo nên những sĩ quan tiền ưu túđưa về địa phương cố kỉnh giữ các chức vụ chỉ huy trong ngành cảnh sát để phục vụđất nước hửu hiệu hơn, đâu hoàn toàn có thể phung phí như vậy nầy được. Một buổi đẹp trờichúng tôi đến chạm mặt thầy Viện Trưởng Đàm Trung Mộc nhằm kêu oan. Công ty chúng tôi nhớgương phương diện hơi nhỏ của thầy, đầu gật gật, miệng cười cợt khoan dung nói “ Thế à”. Saukhi Xứng nói không còn nổi oan ức của mình, thầy bảo cửa hàng chúng tôi về lại đối kháng vị liên tục làmviệc ko được chểnh mản nhằm rồi thầy đang bàn lại việc nầy.

Đúng vậy, khoảng ba mon sau Xứng được rút về thao tác làm việc trong ủy ban PhươngHoàng tw trực trực thuộc Khối Đặc biệt. Và năm tiếp theo thì Xứng xin thuyênchuyển về Trung mang đến gần gia đình.

Từ đó sau này 3 bạn bè chúng tôi không tồn tại dịp gặp mặt nhau của cả trong thời gian bị đitù cộng sản. Riêng tôi lúc trở về Hậu nghỉa thì như diều gặp gió, bắt đầu 3 tháng màQuân đoàn 3 đã điện thoại tư vấn tôi về Biên Hòa nhằm gắn huy chương anh dũng Bội Tinh ngôisao đồng trước tiên lên ngựci. Với cứ vậy 4,5 tháng một lượt tôi lại được Quân Đoàngắn huy chương bởi vậy tại sảnh cờ Quân Đoàn 3 Biên Hòa vì nhờ đông đảo nhữngcuộc hành quân phối hợp giửa tình báo công an và quân team . Gồm một điều oái ămlà tôi được gắn những huy chương vậy nên nhưng khi đưa hồ sơ về cỗ tư lệnh đểhợp thức hóa thì….bị… vân vân cùng vân vân….mãi đến thời điểm cuối năm 1973 tôi mớiđược thăng lên thiếu hụt tá sau khi phá vở môt đại lý đặc cộng cộng sản trên Hóc Môn,Gò Vấp dùng Gòn.

Con chim không có tác dụng nổi mùa xuân, với tháng tư đen đang đi đến với nước nhà chúng ta,đưa tất cả những bạn con xuất sắc ưu tú của chính quyền vn Cộng Hòa trong đócó phần đông đại mái ấm gia đình Cảnh Sát chúng ta vào trại tù cùng sản và xô đẩy sản phẩm triệungười dân miền nam bộ Việt Nam quăng quật nước ra đi kiếm tự do.

Nhờ bao gồm chương trình HO. Ba đồng đội chúng tôi gặp mặt lại nhau tại thành phố sài gòn trước khisang định cư trên Hoa Kỳ. Xứng hiện nay đang ở tại tiểu bang Uhta, thọ ở bác bỏ CaliHoa vàng, con tôi về vùng xứ lạnh cao nguyên Tình Xanh tè bang Washington.Bây tiếng cả bố đứa phần đông đã khủng tuổi. Lâu với Xứng thì may mắn có được người vợhiền thục, thủy bình thường nên cặp đôi tôi niềm hạnh phúc như bát nước đầy. Còn tôi trongbối cảnh buồn của quê nhà bị công quân đánh chiếm sau tháng tư đen , bị tôđậm thêm màu tang của sự chia ly mất mát cho phiên bản thân mình.

Vỏ Lâu to hơn tôi vài ba tuổi nhưng mà trông anh ta còn khỏe mạnh và nhanh nhạy nhưngày nào, còn tôi cứ mọi khi trở trời thì đáng nhớ trong tù hiện tại vể tạo nên vếtthương nghỉ ngơi lưng đau buồn ê chề. Nhưng tội nghiệp độc nhất vô nhị là bạn Nguyễn đức Xứng, saukhi qua Mỹ một thời gian thì đề nghị thay thận, ko còn hoàn toàn có thể đi đâu xa nếu nhưkhông có fan vợ yêu thích bên cạnh.

Xứng ơi mặc dù biết thế, tuy vậy tau vẫn cầu mong cho mầy đựơc khõe khỏe khoắn và rấtmong mong muốn ba đứa bản thân Vỏ Lâu, Nguyễn đức Xứng, Nguyễn công Vinh chạm chán mặtnhau trong thời gian ngày Đại Hội học viện chuyên nghành Cảnh Sát quốc gia tại San Jose năm 2011nầy ,biết đâu đây là lần cuối, để bọn họ cùng ôn lại kỹ niệm của 45 năm về trước,ngày mà chúng ta cùng hát câu “Sài Gòn đẹp lắm sài thành ơi tp sài gòn ơi”.