Khi vợ con Vinh van xin tôi buông tha chồng, phụ vương của họ, tôi vẫn nói rằng chúng ta hãy thủ thỉ đó cùng với Vinh chứ tôi ko liên can. Nhưng tôi cũng nói rằng họ chớ mất sức lực lao động làm gì bởi bạn Vinh chọn là tôi.

Bạn đang xem: Tôi đã làm gì sai

Khi ra quyết định từ bỏ gia đình để đến với tôi thì anh đã lưu ý đến cho gạn lọc của mình. Vày một người lũ ông rộng năm mươi tuổi đầu biết quyết định của chính bản thân mình sẽ gây ra công dụng gì và chịu trách nhiệm cho ra quyết định đó. Tôi nhớ khi ấy Minh, cậu nam nhi đầu của Vinh sẽ nói: “Rồi trên đây cô sẽ bị quả báo do đã phá nát mái ấm gia đình tôi, làm khổ bà mẹ tôi. Bản thân về đi mẹ, không nên nói cần trái cùng với hạng tín đồ này”. Nói rồi không đợi tôi kịp làm phản ứng, anh ta đã kéo tay mẹ bỏ đi.Khi tôi nói với Vinh chuyện này, anh sẽ đùng đùng nổi giận. Ngay nhanh chóng anh ký vào đối chọi ly hôn mà bấy lâu nay còn chần chừ. Anh bảo tôi: “Cho người mẹ con nó biết tay”. Tòa xử ly hôn, tài sản chia đôi. Vk con Vinh thối lại tiền một ít ngôi nhà. Cửa hàng chúng tôi thuê một căn hộ thời thượng ở Phú Mỹ Hưng. Tôi chưa khi nào nghĩ mình sẽ sở hữu được một cuộc sống đời thường vương giả như vậy.
*
Vinh là bác sĩ ở căn bệnh viện, anh lại sở hữu phòng mạch tứ ở nhà. Tôi chẳng phải làm những gì ngoài câu hỏi vui vẻ đếm tiền cho vô két sắt cuối ngày, tôi chọn sửa, đi spa âu yếm sắc đẹp; vào ngày cuối tuần lại vi vu ra Nha Trang, Phan Thiết, Đà Nẵng... Tôi muốn ăn gì, nghịch gì, làm cái gi đều có thể thoải mái tiến hành mà chẳng bị bất kể một lực cản nào.Có lần Vinh hỏi tôi: “Em có niềm hạnh phúc không?” tất yếu là tôi khôn cùng hạnh phúc. Tôi đã có được đền bù xứng đáng. Đúng là ông trời có mắt. Sau khá nhiều gian khổ, lận đận vày những người đàn ông không ra gì, tôi đã chạm mặt được người lũ ông thực sự của đời mình. Cùng với tuổi 32, tôi vẫn còn không ít thời gian để tận hưởng hạnh phúc. Mà lại cớ gì tôi không niềm hạnh phúc khi tôi vừa trẻ con đẹp, lại thông minh? trước đây tôi chỉ rủi ro mắn khi ra đời trong một gia đình có thân phụ là một bạn chạy xe ba gác, bà bầu bán xôi chè và một đàn em nheo nhóc. Giờ đồng hồ thì hồ hết thứ đã đổi thay.Ở cùng nhau được hơn 1 năm, chúng tôi tổ chức cưới. Một đám hỏi thật hùng hổ ở nhà hàng New World với khách hàng mời là hầu như vị chức sắc, tai lớn mặt lớn trong ngành y từ trung ương đến thành phố; cả những đồng đội ở nước ngoài của Vinh cũng gửi thiệp, gởi tiến thưởng chúc mừng. Tôi nói cùng với Vinh: “Em đã làm được đền bù cho số đông tháng ngày nên lén lút, lẩn trốn khi new yêu anh”. Vinh ghì tôi vào lòng: “Cục cưng của anh, em chính là ngọn lửa sẽ sưởi nóng trái tim anh, sưởi ấm cuộc đời anh sau trong thời điểm tháng dài đề xuất chịu đựng người đàn bà nhạt nhẽo ấy”.
Bạn đã đọc truyen ngan
tại: WWW.intlschool.edu.vnTôi đúng là đã bước tới thiên đường. Chẳng bù đến trước đây, sống với người bầy ông như thế nào tôi cũng buộc phải quỳ lụy, ước cạnh, van nài họ. Không ít lần tôi đã muốn hoàn thành cuộc sống của chính mình vì không chống chịu nổi sự bạo hành bao gồm cả thể xác lẫn trọng tâm hồn. Gần đây nhất là Chí. Như mong muốn là tôi chỉ sống với anh ta rộng 1 năm. Tôi gọi Chí là thằng điên bởi anh ta ghen tôi với chính cái láng của mình. Bao gồm lần chỉ bởi gọi năng lượng điện về nhà nhưng mà tôi sẽ tắm ko nghe được, Chí đã hùng hổ chạy về lôi tôi ra tiến công đập ko thương tiếc.

Xem thêm: Toán Lớp 3 Bài Toán Liên Quan Đến Rút Về Đơn Vị Lop 3 Từ Cơ Bản Đến Nâng Cao

Mấy ngày tức tốc anh ta không cho tôi tiền tuy thế tôi đi ra bên ngoài kiếm chi phí anh ta cũng ko cho...Đến khi tôi chạm mặt Vinh thì toàn bộ những người lũ ông trước đó đều là số lượng không. Thầy bói nói số tôi tiền hung, hậu kiết. Điều này đã ứng nghiệm rồi. Tôi nghĩ đôi khi cũng phải tin cẩn vào sức khỏe siêu nhiên nhằm tự an ủi mình. Hôm đó nếu Chí không đánh tôi đến bất tỉnh xỉu yêu cầu đi cấp cứu thì làm sao tôi chạm chán được Vinh, người đàn ông của đời mình?Thế mà lại “ngày vui ngắn chẳng tày gang”. Đúng dịp cửa hàng chúng tôi tổ chức lưu niệm 3 năm ngày cưới thì Vinh bất thần lên cơn đau. Cứ tưởng là bị chột bụng do ăn nhiều món lạ, anh nấn ná trong nhà không chịu đựng tới dịch viện. Đến khi không chịu nổi, anh giục tôi đưa đến bệnh viện. Hiệu quả chẩn đoán tiếp đến thật bự khiếp: Anh bị ung thư dạ dày. Tôi đã bất tỉnh nhân sự đi lúc nghe báo tin này.Sau phẫu thuật, niềm tin anh sa giảm hẳn. Anh ít nói, ko cười, biếng ăn, mất ngủ. Rồi tóc anh ban đầu rụng sau hầu như lần trị liệu. Anh tí hon tọp đi. Thú thật, nhiều khi tôi không đủ can đảm nhìn anh, không đủ can đảm lại gần, những việc âu yếm anh tôi giao toàn bộ cho bà giúp việc. Đôi khi tôi nhoáng nghĩ, thằng bé của anh đúng là độc mồm, độc miệng. Nó trù tôi bị quả báo, lẽ nào điều đó hiện thời ứng nghiệm giỏi sao?Cho mang lại một hôm anh hotline tôi mang đến gần. Giọng anh yếu lắm rồi. Anh thều thào: “Em điện thoại tư vấn dùm chị em con thằng Minh tới dây. Anh bao gồm chuyện ý muốn nói cùng với họ”. Tôi chú ý người đàn ông của đời mình. Sao trông anh hiện thời thảm sợ hãi như vậy? vừa qua thôi anh còn bạo dạn mẽ, xinh tươi thế kia nhưng mà sao giờ đồng hồ lại thê thảm như vậy? Tôi còn phải nhìn thấy cảnh tượng này tới bao giờ?Tôi hotline cho vk cũ của anh. Thoạt tiên tôi không nói cho chị ta biết chuyện anh bị bệnh. Câu vấn đáp là: “Tôi không tồn tại việc gì phải chạm mặt ông ấy cả”. Tôi đành thú thật. Chị ta chần chừ: “Được rồi, để tôi suy nghĩ”.Nghe lời nói của chị ta, bất thần đầu tôi lóe lên một ý nghĩ: tuyệt là nhân thời cơ này, tôi trả anh về mang đến gia đình, bà xã con? bọn họ chẳng đã từng van xin tôi vì thế sao? Ít ra thì anh cũng trở nên được chết trong bên mình, kề bên vợ bé mình. Còn tôi sẽ thường xuyên những mon ngày tự do với khoản chi phí không nhỏ dại mà tôi vẫn tích cóp mấy năm qua?Khi nghe tôi nói điều này, anh quan sát tôi bằng ánh mắt đờ đẫn. Rồi anh âm thầm lặng lẽ khóc. Tôi bỏ ra phía bên ngoài vì không muốn tận mắt chứng kiến cảnh tượng đau lòng đó. Tôi đã làm gì sai cơ mà ông trời lại nỡ mang đi của tôi đông đảo thứ nhưng tôi vừa có được?Theo Lệ Mỹ (Người lao động)