Truyện bắt đầu hơi nhiều năm dòng, chúng ta thông cảm.

Bạn đang xem: Những chàng trai của tôi

Rộng 90% là sự việc thật cuộc đời mình , 10% còn sót lại mình biến hóa chút nhằm không tác động đến hầu như nhân thứ trong truyện.Các độc giả thấy dở đừng chê nhé. Quê tôi tại 1 huyện ngoại thành , bên tôi đơn chiếc một bà một cháu. Người mẹ mất năm tôi vẫn học lớp chín, bố tôi có mái ấm gia đình mới cần tôi sinh sống với nội.Tôi như đứa mồ côi vì phụ vương bán không còn tài sản, có theo lên bình dương với dì. Nội tôi già không thích đi vì không có ai coi sóc đơn vị thờ, tôi nghỉ ngơi với nội, phụ buôn bán bánh tét bánh ú làm việc chọ quê. Mười bảy tuổi, tôi đã là một chàng trai khỏe mạnh, dễ nhìn. Nội nói to chút nữa nội hỏi vợ cho. Tôi hại lắm vì tôi biết minh chỉ thích con trai - điều nhưng mà tôi không muốn cho ai biết bởi vì ở quê tôi, chúng ta gọi những người như vậy là BÓNG. Tôi ghét chiếc từ đó lắm dẫu vậy tôi chẳng thể chối bỏ được tôi. Tôi cầm tạo hình thức bề ngoài thật dạn dĩ mẽ. Những trời tối rảnh, tôi sút xe lên trường cũ học võ, môn võ mang tên hơi ngộ : Sa Long Cương. Thầy dạy là một ông giáo già, nghỉ hưu cần mở lớp dạy dỗ môn võ gia truyền. Tôi học tại đây hơn năm thì nghỉ bởi vì ngoại bệnh, tôi nên làm những công việc của nước ngoài và quan tâm bà.Công bài toán tiếp nối khiến cho tôi quên đi nam nữ của mình.Nội bệnh, tôi bán lần hồi hầu như chỉ đá quý nội tích lũy để lo thang thuốc, việc bán buôn cũng sa sút vì bữa nghỉ bữa bán. Ngày nội mất cũng là lúc tôi bần cùng nhất. Bố và nhị cô lo đám đến nội dứt cũng đi.Tôi cô độc một mình trong tòa nhà nhỏ. Các đêm bi lụy , gió từ dòng sông thổi qua đám ruông nghe xào xạc.Tôi mung lung nghĩ về cuộc đời mình, thấy sao bất hạnh. Liền kề năm nội, tôi mười tám tuổi. Bố và nhị cô đòi bán nhà , phân phối ruộng phân tách của.

Xem thêm: Phim Đội Điều Tra Đặc Biệt 2, Đội Điều Tra Đặc Biệt Phần 3 Sẽ Đựơc Quay

Tôi không chấp nhận cũng ko được.tôi giận những người thân của bản thân sao nỡ đối xử cùng với tôi như vậy, buôn bán hết tôi làm việc với ai. Thà tôi sống 1 mình còn hơn theo ba, theo cô. Gồm ai dịu dàng tôi đâu. Giữa lúc vô vọng tôi ra chợ cài rượu uống rồi đấm đá xe lang thang, ngủ luôn ngoài chợ.sáng ra, tín đồ ta cười tôi dữ lắm, những người dân bạn mặt hàng khuyên tôi nhiều phải tôi cũng giảm bớt tủi. Cho tới trưa, móc vào túi ra cònđúng ba mươi ngàn. Hồi đó, bố mươi ngàn cũng sống dược nữa tháng. Tôi định cài đặt thứ gì ăn thì bà sáu cung cấp vé số thấy tôi thảm não, mồi nhử đưa xấp vé số vô mặt toii nói; - mày thiết lập vài vá đi, biết đâu trúng, lấy tiền trả mang đến họ, cất giữ nhà. Nghe nói vậy, tôi liều mua luôn mười tờ hết nhị mươi ngàn. Sở hữu vé số về, tui ngủ một giấc.Đang ngủ, bà sáu cùng một đội người chạy vô la bài xích hải tự ngõ.- Dũng ơi ngươi trúng số rồi, trúng đọc đắc rồi dũng ơi.Tôi bán tín buôn bán nghi, nhưng mấy tín đồ đó sở hữu tờ dò ra. Tui dò cơ mà mừng không nhắc xiết. Tui trúng độc đắc mười tờ , được năm trăm triệu. Thời đó vàng tất cả hơn ba triệu một cây thôi. Tui là triệu phú. Haha.Tôi đem tiền đó thâu tóm về nhà, mua luôn luôn hai công ruộng sau công ty , có cả dòng ao nuoi cá chơi. Cuộc đời tui ráng đổi.Tui biếu cha và bà con mọi cá nhân một ít, còn sót lại tui mua mảnh đất ở, HL , BC. Cất chục căn nhà trọ mang đến thuê. Riêng biệt tôi, tôi vẫn ở tòa nhà cũ của nội. Tôi nghĩ chắc hẳn rằng nội phù hộ mang đến đứa con cháu kém may mắn của mình. Với hè năm đó tui gặp mặt người đàn ông đầu tiên vào đời, anh D.Mời bạn Đọc Tiếp trên Trang : mẩu truyện Về đều Chàng Trai của tớ - Diễn Đàn Kênh Truyện http://intlschool.edu.vn.com/forum/52-11479-1#ixzz4GrrppuiV