Nỗi hãy nhớ là thứ tình cảm em không thể kiểm soát và điều hành được, nó giống hệt như một đứa nhỏ xíu ngỗ ngược khó khăn dạy bảo. Em càng nỗ lực để quên anh thì này lại càng trào lên trong trái tim em, nó thúc đẩy trái tim em, nó bắt em yêu cầu nhớ anh, nhớ toàn bộ mọi điều về anh... (Nguyên)

From: Nguyên Sent: Thursday, December 27, 2007 12:23 PMSubject: Gui toa soan: Gui nguoi toi thuong

Anh yêu!

Em lại đang tiếp tục nhớ anh, em ý muốn được hét lên thiệt to, ao ước chạy ngay lập tức đến bên anh, ước ao ôm anh thật chặt. Ao ước nói với anh, duy nhất câu thôi, em ghi nhớ anh!

Em sẽ tự nhủ cùng với lòng mình, sẽ cần quên anh, sẽ nỗ lực quên anh đi, bởi vì anh muốn thế. Vì chưng anh không thích em lưu giữ anh, yêu anh. Nhưng mà nỗi nhớ là thứ tình yêu em không thể kiểm soát điều hành được, nó hệt như một đứa bé xíu ngỗ ngược cực nhọc dạy bảo, em càng nỗ lực để quên anh, thì này lại càng trào lên trong lòng em, nó tạo động lực thúc đẩy trái tim em, nó bắt em nên nhớ anh, nhớ toàn bộ mọi điều về anh...

Bạn đang xem: Nhớ người không thể quên

Nỗi lưu giữ đang cười cợt nhạo em, bởi em đang không thể chiến hạ được nó. Nó vui tươi và hãnh diện vị nó đã thắng lợi lý trí của em. Một chút ít nữa thôi, nó đã gần như là điều khiển hành vi của em, nó đã muốn em cần liên lạc cùng với anh... Tuy thế không, em thiết yếu làm thế, em quan trọng thất hứa với anh được, em đã nói, em sẽ chỉ là các bạn của anh, sẽ không còn “làm phiền” cuộc sống của anh nữa rồi mà. Em sẽ cần giữ đúng lời hứa hẹn với anh. Bởi vì em không thích làm anh phiền lòng.

Em sẽ cố gắng để sống thông thường với nỗi nhớ, sẽ khiến cho nó phải biết nghe lời lý trí em. Nỗi nhớ, là một trong những đứa trẻ em hư, chưa thật sự cứng cáp trong em. Nỗi nhớ, nó vẫn làm nụ cười trong em sẽ chìm dần dần vào giấc ngủ, nó đã khiến cho nụ cười cợt trên môi em trở lên gượng gạo gạo, nó khiến trái tim em thất một nhịp đập... Khi nhớ về anh.

Xem thêm: Nguyễn Tấn Dũng Triệu Tập Đàn Em Trở Lại Đường Đua, Nguyễn Tấn Dũng

Anh yêu, giả dụ trước kia, mỗi khi nhớ về anh, nhớ đều lời anh nói, nhớ niềm vui và góc nhìn của anh, em thấy vui vô cùng, niềm vui như khiêu vũ múa trong thâm tâm hồn em, em cười đôi lúc nhớ về anh, hạnh phúc khi đôi môi em nói tới tên anh. Nỗi nhớ khi đó, là một đứa trẻ ngoan, nó đã khiến cho em hạnh phúc. Thì trên sao, chỉ trong một thời hạn ngắn ngủi thôi, nó đang dễ dàng biến hóa để mau lẹ trở thành một đứa trẻ hỏng đốn, ngang ngược, chỉ luôn làm em buộc phải khổ đau?

Nó khiến cho trái tim em loàn nhịp, nó làm cho rối tung cuộc sống đời thường nhiều nụ cười của em. Em phải làm sao đây anh? Em phải làm cái gi để nguôi ngoai nỗi nhớ anh?

Tại anh đó, trên anh có tác dụng em trở lên trên như thế. Trên anh, toàn bộ là trên anh! giá chỉ như anh đừng mở ra trong cuộc sống của em, giá chỉ như ngay từ trên đầu em biết phủ nhận những tình cảm anh giành cho em, giá bán như em chớ tin vào phần nhiều lời đầu môi chót lưỡi, giá chỉ như... Ôi! Lại giá như, em đã ghét bỏ phải nói nhị từ này vượt rồi, em đáng ghét thật sự. Nỗ lực mà tại sao lại một đợt nữa em đề xuất phát âm thật chuẩn chỉnh hai trường đoản cú vô nghĩa này?

Hai trường đoản cú vô nghĩa, nó khiến cuộc sống thường ngày của em ko bình yên, nó khiến em yêu cầu nhiều lần vùi bản thân vào giấc ngủ mê say mộng mị, để rồi lúc thức giấc, chất xám em cù cuồng và các giọt nước đôi mắt lại lăn tròn trên má. Em đã buộc phải bao lần gạt mọi giọt nước mằn mặn sang ngang... Và em sợ đề nghị chìm mình vào giấc ngủ, và mỗi lần như thế, em ao ước mình được thức mãi mãi. Muốn cuộc sống của em không thể thời gian ung dung để nỗi nhớ có cơ hội làm khổ em.

Anh yêu, em sẽ phải quên anh, sẽ mặc xác nỗi nhớ! Em đang hiểu tại sao vì sao nỗi lưu giữ lại trở lên ngỗ ngược như thế, tại vì, lý trí của em chỉ cần một cô gái hiền tốt cười bé xíu bỏng, chỉ luôn sống với mọi nụ cười luôn ở trên môi... đề xuất cô bé nhỏ đó, đã phải lo ngại trước sự ngỗ ngược của nỗi nhớ, chỉ biết tuân theo và phục tùng phần nhiều yêu ước của nỗi nhớ... Nhưng, anh yêu, từ giờ đồng hồ phút này, “cô gái hiền hay cười" ấy vẫn dần không hề tồn trên trong em nữa, sẽ thay vào đó là một cô con gái mạnh mẽ, kiên cường, sẽ chớ thây nỗi nhớ anh, sẽ khiến cho nỗi ghi nhớ ấy từng giờ từng ngày mờ nhạt dần trong căn nhà trái tim em. Và em tin, cô nàng mạnh mẽ kia đang chiến thắng. Em tin thời gian sẽ xóa nhòa tất cả, cả anh, với nỗi lưu giữ anh.Anh à, cuộc sống đời thường của anh vẫn vui hơn, sẽ những niềm vui, nhiều hạnh phúc và cơ hội hơn, nếu anh biết thay đổi cách nghĩ. Anh chớ nghĩ cuộc sống của anh là phức tạp, chớ nghĩ chỉ quá khứ của anh ý là đau khổ, đừng nghĩ ý niệm sống của anh ấy cũng phức tạp. Một người thật sự trưởng thành sẽ không thích biến cuộc sống thường ngày vốn sẽ nhiều mệt mỏi thành phức tạp. Một bạn đã thật sự nếm trải những niềm đau trong thừa khứ thì người ta đang biết cách để sống thông thường với thừa khứ, không có ai muốn bới móc nó lên để gia công khổ bản thân trong hiện nay tại, để tấn công mất mọi cơ hội đang có.

Thật buồn, chỉ do cái tại sao không quang minh chính đại ấy, nhưng anh đã làm khổ em. Anh sẽ bắt em bắt buộc quên anh trong lúc tình yêu thương em dành cho anh ngày càng to dần lên vào trái tim. Anh đã khiến cho nụ mỉm cười trên môi em vẫn lẩn tránh em. Anh đang bắt em nên quên anh bằng lý giải ngớ ngẩn như vậy về con fan anh.

Thế đó anh, em ước ao anh hãy hiểu, hãy tự nhìn lại chính mình, và sớm hiểu rõ chân lý thiệt sự của cuộc sống. Được sống cùng tồn trên là hạnh phúc, hạnh phúc hơn khi được thiết kế việc cùng cống hiến, và hạnh phúc trọn vẹn khi tất cả một người để yêu, để nhớ, để băn khoăn lo lắng và bạn ấy yêu ta. (Anh cũng từng nói với em hồ hết lời tương tự như như thế, anh gồm nhớ không? Anh từng bảo, em là người hạnh phúc nhất bởi em đang sẵn có một công việc tốt để gia công và một người để yêu...).