Kể về một đợt em mắc khuyết điểm khiến thầy cô giáo buồn - mẫu mã số 1

Cách trên đây hai tuần, em sẽ phạm một lỗi lầm mà lại em không bao giờ quên được. Đó là lần em đã quay cóp tư liệu khi đang làm bài kiểm tra. Vấn đề làm đó đã khiến cho cô chủ nhiệm của em phải bi thương lòng khôn cùng nhiều.

Bạn đang xem: Hãy kể lại một lần em mắc lỗi khiến thầy cô buồn

Buổi tối trước hôm đó, em vẫn xem thời khóa biểu và hiểu được ngày mai không có gì đề xuất làm cả, chỉ riêng rẽ môn Văn là bắt buộc học thuộc lại những ghi nhớ, xem lại toàn bộ các bài tập làm cho văn cô cho. Nhưng bởi vì hôm kia có bộ phim truyện rất hay yêu cầu em mải mê xem phim nhưng mà quên không học bài bác gì cả. Sáng sủa hôm sau, lúc vào huyết Văn em đang rất kinh ngạc khi nghe cô nói rằng: “Ôn lại bài xích năm phút rồi mang giấy ra làm soát sổ nhé các em”. Thời điểm đó, trên trán em toát cả mồ hôi, ướt cả tóc. Em lừng chừng phải làm sao nếu như điểm hèn thì đã bị bố mẹ la rầy còn các bạn sẽ cười chê mình. đẫn đờ một lúc lâu thì cô giáo bước đầu đọc đề. Cô vừa đọc chấm dứt thì các bạn chăm chú có tác dụng bài, chỉ riêng biệt em thì loay hoay hỏi bài bác nhưng chẳng ai chỉ em cả. Quan sát lên đồng hồ thời trang em thấy không còn kịp thời hạn để ngồi hỏi bài xích nữa. Em tiến công liều một phen demo xem sao. Em mang cuốn tư liệu ra và chép lia lịa cho tới hết giờ, cô kêu cả lớp nộp bài. Nộp bài xích xong, chúng ta ríu rít hỏi xem nhau bao gồm làm được không, còn em chỉ ngồi cười cợt mỉm một mình vì em biết chắc rằng mình sẽ tiến hành điểm cao thôi.

Qua ngày hôm sau, khi cô trả bài kiểm tra, em đạt được điểm số hết sức cao. Khi cô kêu phát âm điểm đến cô ghi vào sổ thì em đã rất tự tin vực lên nói bự rằng: “Thưa cô, mười ạ!”. Cả lớp ồ lên tuyên dương em, cô thì mỉm mỉm cười nói rằng: “Em làm cho bài tốt lắm!”. Lúc đó, em cảm giác rất vui. Vừa chảy học, em chạy một mạch về bên khoe với phụ huynh và mọi tín đồ trong nhà. Người nào cũng khen em giỏi, em cũng cảm giác rất hãnh diện vì điều này nhưng lần khần vì sao, buổi tối hôm kia em quan yếu nào ngủ được. Cứ mãi trằn trọc suốt đêm, cứ cảm xúc mình không trung thực cùng với cô, với những người xung xung quanh đã luôn luôn tin tưởng nghỉ ngơi mình. Điểm này chưa hẳn là bé điểm thiệt sự do chủ yếu thực lực của chính bản thân mình làm, mà nó chỉ vày em quay cóp cơ mà có. Em cứ để ý đến mãi, không biết làm sao vì bây giờ nếu nói ra sự thật thì mọi người sẽ suy nghĩ mình như vậy nào? Em lưỡng lự một thời điểm em ra quyết định sẽ nói ví dụ cho cô biết. Sáng hôm thiết bị hai, em đã lấy hết gan dạ để chạm mặt cô với nói rằng: “Thưa cô, em xin lỗi cô không ít vì em dường như không trung thực trong khi làm bài. Em đang quay cóp tư liệu mới tất cả điểm mười đó”. Nghe xong, thầy giáo không nói gì chỉ tĩnh mịch sửa điểm trong sổ. Tuy thế em biết rằng, thẳm sâu trong hai con mắt cô là sự việc buồn lòng và thất vọng khi bao gồm một học sinh như em. Cuối giờ đồng hồ học, cô call em lên với nói : “Cô ý muốn rằng sẽ không tồn tại lần thứ hai em quay cóp tư liệu trong giờ chất vấn nữa. Đó là vấn đề làm không đúng. Em cần khắc phục. Mặc dù vậy, cô cũng có lời khen ngợi bởi em đang biết trung thực dấn lỗi, đó là điều đáng khen. Em bắt buộc hứa cùng với cô sẽ nỗ lực học hành cần mẫn hơn cùng đừng làm vì vậy nữa em nhé!”. Nghe cô nói xong, bỗng nhiên hai khóe mắt em cay cay, nghẹn ngào, lí nhí xin lỗi cô mà trong trái tim chan cất bao cảm xúc khó tả. Trong lòng em bây giờ đã vơi nhõm hơn do mình đã kiêu dũng nói ra sự thật.

Qua vấn đề này, em hy vọng nói với đa số người rằng: trong cuộc sống thường ngày đầy bề bộn như bây giờ, bọn họ cần phải biết sống một cách trung thực, chớ làm người khác phải bi đát lòng vì chưng mình. Là một trong những học sinh, tức thì từ bây giờ, em sẽ cố gắng học hành chăm chỉ, không ham đùa nữa. Em sẽ không còn phải để cho các thầy, các cô và mọi tín đồ xung xung quanh mình bi đát lòng thêm lần làm sao nữa.

*

Kể về một lần em mắc khuyết điểm khiến thầy cô giáo bi thiết - mẫu số 2


trong cuộc sống, mỗi chúng ta không vài lần mắc lỗi nhưng bao hàm lỗi lầm đã gây nên không khi nào chúng ta quên được. Bây giờ, cứ những lần nhớ mang đến cô giáo dạy văn năm lớp bảy, tôi lại thấy trong lòng mình ray rứt vì đã vô học với cô.

Tôi vốn là một trong những đứa trẻ xấu số nhất bên trên đời - tôi luôn luôn nghĩ về bản thân bản thân như vậy. Người mẹ tôi hình thành tôi nhưng tôi không có bố. Từ bé xíu tôi đã luôn luôn bị mọi tín đồ xung quanh khinh miệt, giễu cợt cợt là "đồ bé hoang". Các bà mẹ không cho con họ nghịch với tôi. Tôi sống thui thủi như thế với bà bầu trong căn nhà nhỏ dại tồi tàn cuối xóm. Từ bé, tôi ko thấy ai giỏi bụng và thương tôi ngoài bà bầu tôi. Hai mẹ con tôi sống cô đơn không họ hàng trong sự khinh miệt của mọi fan xung quanh. Trong đôi mắt tôi, loài fan thật xấu xí và tàn ác - trừ tín đồ mẹ nhân hậu mà tôi hết lòng yêu mến và kính trọng. Đến tuổi đi học, tôi không chơi với các bạn nào trong lớp, luôn lãnh đạm, thờ ơ với mọi người xung quanh.

Năm ấy, tôi học lớp bảy. Trong giờ đồng hồ văn, bây giờ lớp học văn nghị luận bệnh minh. Gia sư giảng đề "Lá lành đùm lá rách". Cô vẫn dùng nhiều lập luận và bằng chứng gần gũi, gắng thể, thiết thực nhằm cho shop chúng tôi thấy đấy là lòng nhân ái của người nước ta ta. Giảng xong, cô đến lớp viết bài, máu sau cô sẽ sửa. Tiết học tập sau, cô gọi một số trong những bạn nộp bài xích cho cô sửa - trong số ấy có tôi. Cô hotline tôi lên cùng hỏi: "Toàn, lý do em lại ko làm bài xích mà nhằm giấy trắng? Em thiếu hiểu biết nhiều bài à? ko hiểu nơi nào cô đang giảng lại cho?"

phản ứng của tôi bất thần đến mức làm cả lớp sững sờ chú ý tôi. Tôi gân cổ lên vấn đáp cô: "Em không làm bởi vì em ko thèm làm chứ chưa phải không hiểu. Toàn là nói dối, bịa đặt, trên đời này làm gì có lòng nhân ái, tình nhân thương người. Nguyên nhân em lại chứng minh điều gian sảo như thế là đúng cơ chứ?" Tôi nói mà ngần ngừ mình sẽ nói gì. Chắc rằng đó là phần nhiều điều uất ức dồn nén tự lâu lúc này bộc phát. Cả lớp đổ dồn phần nhiều cặp đôi mắt ngỡ ngàng về phía tôi. Còn giáo viên thì mặt tái xanh, tôi thấy cô giận đến run người. Cô không nói lời như thế nào mà cách nhanh thoát khỏi lớp. Tôi biết cô khôn xiết giận. Cô hại không kìm chế được cảm giác nên bước ra ngoài chăng? Tôi thoáng ân hận vì quá lời với cô nhưng tôi không thấy mình sai. Lớp trưởng đến chúng tôi nhẹ nhàng: "Tại sao cậu thiếu tôn trọng như thế? Đi theo xin lỗi cô đi!" Tôi giận dữ: "Tớ không nói sai. Tớ không có lỗi!".

Sau vụ việc trên, tôi đinh ninh mình sẽ bị đuổi học tập hoặc ít nhất là mời phụ huynh. Tôi chỉ lo bà mẹ sẽ buồn. Cuối giờ, cô gọi tôi lên chạm chán riêng cô. Tôi biết mình sẽ bị khiển trách hết sức nặng. Tôi lao vào phòng giáo viên, cô ngồi đó vẻ mặt bi thảm rười rượi. Trên hai con mắt đen lay láy của cô ấy còn ngân ngấn nước. Tôi đoán cô vừa khóc với thấy ngạc nhiên. Tôi càng quá bất ngờ hơn khi cô không trách mắng tôi cơ mà nhẹ nhàng phân tích cho tôi thấy rằng tôi nghĩ như thế là lệch lạc. Chúng ta đã luôn gần cận và giúp đỡ tôi, cô đã luôn luôn quan vai trung phong và ngọt ngào tôi,... Tôi hết sức ân hận. Tôi lí nhí xin lỗi cô. Cô dịu dàng êm ả xoa vào đầu tôi và bảo: "Em phát âm được như thế là tốt và chớ nên mất ý thức vào tình fan như thế! Cô không giận em đâu". Dù cô nói vậy tuy nhiên tôi vẫn thấy bản thân thật có lỗi khi vô lễ với cô.

Tôi thật biết ơn cô do đã dạy dỗ tôi bài học về tấm lòng độ lượng và giúp tôi mang lại lòng tin về tình người.

Kể về một lần em mắc khuyết điểm khiến thầy cô giáo bi thiết - chủng loại số 3

Trong cuộc sống mỗi bọn chúng ta người nào cũng từng mắc rất nhiều sai lầm, khuyết điểm, những sai lầm đó giúp bọn họ nhận ra điểm yếu của bản thân để thay thế sửa chữa và trưởng thành hơn. Tôi cũng từng mắc tương đối nhiều lỗi lầm, nhưng lần khiến tôi không thể nào quên chính là lần mắc lỗi với cô giáo công ty nhiệm – cô Thu.

Tôi còn lưu giữ ấy là khi tôi học tập lớp 5, vào lớp tôi là đứa học tập giỏi, lại năng nổ vào mọi buổi giao lưu của trường lớp bắt buộc rất được thầy cô và bằng hữu yêu quý. Học tập lớp 5, kì thi mà shop chúng tôi quan tâm nhiều nhất chính là kì thi học viên giỏi. Tôi được cô Thu lựa chọn mặt gửi xoàn giao trọng trách đi thi học viên giỏi. Khỏi bắt buộc nói tôi đã hãnh diện và tự hào biết nhịn nhường nào. Với tôi cũng biết rằng, quanh đó tôi chẳng tất cả ai đủ năng lực để tham gia kì thi này. Lúc đó tôi quả là một trong con bé bỏng tự mãn, luôn luôn nghĩ mình giỏi giang và khinh thường những bạn xung quanh. Cô Thu ân cần ôn luyện cho tôi, tôi cũng cố gắng hết mức độ ôn thi theo sự chỉ dẫn của cô.

hai ngày trước khi thi tôi tự mang đến phép bạn dạng thân ngơi nghỉ để đến ngày thi gồm một tinh thần dễ chịu nhất. Tôi vô cùng tự tin vào rất nhiều gì tôi đã học. Ngày thi đến ai cũng hoan hỉ chúc tôi thành công, giành được giải cao. Tôi hoàn thành xuất sắc bài thi môn Văn, nhưng đến môn Toán lại là một trong sự thua thảm thảm hại. Câu hỏi cao điểm độc nhất vô nhị tôi không làm cho được, bởi vì tôi đang tự ý bỏ qua phần đó, vì nhận định rằng nó quá dễ dàng và đơn giản để đưa vào kì thi học sinh giỏi. Tôi mất lòng tin ngay từ cơ hội ấy, đột mọi kiến thức trong đầu tôi bay biến hết cả, tôi chẳng thể nhớ được gì nữa. Dù cố gắng hết mức độ tôi cũng chẳng thể lấy lại được sự bình tĩnh. Và khi đó tôi hiểu được mình sẽ không nhận được bất kể giải gì ở cuộc thi này. Mọi ước ao muốn, kì vọng của mọi người hay chính bản thân tôi rất nhiều tan thành mây khói.

Tôi bước thoát khỏi phòng thi cùng với khuôn phương diện ủ rũ, tôi chẳng muốn gặp gỡ ai, chỉ ý muốn trốn tránh tất cả nhất là cô Thu người đã nhiệt tình chỉ bảo tôi. Tôi vẫn tồn tại nhớ như in lời cô dặn: “Dù bất kể dạng bài xích nào, dù cạnh tranh hay dễ nhỏ cũng buộc phải ôn thật kĩ, đừng chủ quan quăng quật qua bài nào bé nhé”, cô nhắc đi nói lại điều ấy không biết bao nhiều lần. Ấy vậy mà, chỉ vị tính nhà quan, chỉ vị sự kiêu căng, từ nghĩ bản thân mình tốt giang đã khiến cho mọi hi vọng của cô tan vỡ. Tôi biết phải nhìn thấy với cô ra sao, nói với cô ráng nào về kết quả thi đáng thất vọng lần này.

hồ hết ngày tiếp nối tôi luôn luôn tìm phương pháp tránh khía cạnh cô, tôi sợ cần đối diện, phải phân tích và lý giải với cô, tôi sợ nhìn góc nhìn buồn rầu của cô. Nhưng quan trọng tránh mãi, hôm ấy, khi tan học tập cô đã hotline tôi lại sinh hoạt lại lớp. Đó là buổi nói chuyện mà mãi về sau này tôi không khi nào quên số đông lời cô nói, hồ hết lời cô dạy dỗ bảo:

- Hôm qua, cô đã nhận được được công dụng thi học viên giỏi, môn văn bé làm rất tốt được 9 điểm, mà lại môn Toán lại tệ quá. Cô biết kì thi lần này của con không tốt ngay từ khi con thoát khỏi phòng thi. Nhưng con rất có thể cho cô biết vì chưng sao, môn Toán lại tệ vậy không? Cô biết sức học của con thế nào, cô tin con hoàn toàn có thể làm tốt. Vậy mà…

- con thưa cô, bé chủ quan đã không ôn một phần cô ạ… bé … con… thực thụ xin lỗi cô. Nhỏ rất giận phiên bản thân mình. Giận vì bản thân nhà quan, đã làm cho cô và mọi người thất vọng,…

Tôi nức nở, xin lỗi cô, nói được những điều này lòng tôi cảm giác nhẹ nhàng hơn khôn cùng nhiều. Nghe mọi lời tôi nói, cô nhẹ nhàng vỗ vai, ôm tôi vào lòng cơ mà nói:

- con gái bé xíu bỏng của cô ý hãy nín đi. Mỗi chúng ta người nào cũng từng không nên lầm, ai cũng từng vấp ngã. Điều quan trọng đặc biệt nhất là bạn dạng thân tự phân biệt lỗi lầm cùng sửa thay đổi nó. Cô hi vọng đây sẽ là bài xích học khiến con ghi nhớ mãi, để trong tương lai dù bất kể việc gì, dù to hay nhỏ tuổi cũng rất cần phải cẩn trọng, tỉ mỉ, đừng chủ quan lơ đãng. Vì chỉ việc một phút nhà quan, hậu quả con sẽ chẳng thể nào ngờ tới.

Xem thêm: Cách Nạp Tiền Tập Kích Bằng Sms, Nạp Tiền Tập Kích Bằng Sms

Tôi để ý lắng nghe như nuốt từng lời cô nói. Đó là lần thứ nhất tôi biết rõ rằng chỉ vì chưng một phút sơ suất, khinh suất của bạn dạng thân lại làm tác động đến nhiều người dân như vậy. Sự việc đã xảy ra từ lâu nhưng nó đã là bài học để đời mang lại tôi: trong bất kể việc gì cũng không được công ty quan, yêu cầu cẩn trọng, tỉ mỉ, nỗ lực, nỗ lực không ngừng.

Kể về một lượt em mắc khuyết điểm khiến thầy cô giáo bi quan - chủng loại số 4

Mỗi nhỏ người, kiên cố chắn ai cũng sẽ có những khi lầm lỗi, không một ai là tuyệt đối dù fan đó có tốt đến đâu. Tôi cũng vậy. Tôi đã từng có lần mắc một lỗi nhưng mà tôi không lúc nào quên được. Khi ấy tôi còn là học viên vừa học không còn lớp bảy.

Hồi đó, do ba bà mẹ nói tôi có năng khiếu sở trường vẽ và thiết yếu tôi đều thích được thay đổi nhà thiết kế thời trang. Ba chị em đã đk cho tôi học tập vẽ tận nhà của một gia sư vừa về hưu. Cô thương hiệu Dương, cho dù đã ngoài cái tuổi năm mươi nhưng mà cô vẫn tràn đầy sức sống. Cô hiền lắm! Khuôn khía cạnh cô điền tĩnh, nhân hậu khiến tôi luôn có cảm giác như cô là bà mẹ tôi vậy. Mái tóc của cô ấy đã ngả tệ bạc trắng. Cô luôn tốt bụng giúp sức mọi fan nên láng giềng xung quanh người nào cũng quý cô.

Tôi quý bà lắm. Thời điểm đó tôi hay kiêu căng, từ cao, từ đại với đa số người do nghĩ là mình giỏi hơn phần nhiều người. Ngày thứ nhất đi học, tôi cứ tưởng bài vẽ của chính bản thân mình sẽ lấy điểm mười nhưng không ngờ cô chỉ cho tôi bé sáu. Tôi tức lắm, nuốm là đâm ra tôi ghét cô. Cứ mỗi lần đi học thêm, tôi không chịu đựng vẽ cơ mà cứ quậy phá làm cho phiền fan khác. Cô bắt tôi vào bàn ngồi vẽ thì tôi lại vẽ đối phó với cô. Ko ngờ, gồm một lần cô đến đề là vẽ chân dung thầy cô cơ mà em ham mê nhất. Phần nhiều người ai ai cũng vẽ cô. Chỉ tất cả tôi nghĩ về hoài cũng ko ra là mình đã vẽ ai cả. Cho nên vì thế tới cơ hội nộp bài xích tôi sợ lắm. Tuy vậy không ngờ, cô không các không la tôi cơ mà chỉ nói: “Lần sau cố gắng hơn nha con!”.

Kể từ thời điểm đó tôi cảm giác mình thật tất cả lỗi với cô. Và tôi cũng đúc kết được bài học: “"Không ai là tuyệt vời và hoàn hảo nhất cả, mỗi người đều sở hữu một khuyết điểm”. Tự đó, tính sang chảnh của tôi cũng mất tích lúc nào không hay. Những bài bác vẽ mà tôi vẽ ra, ai cũng khen nhưng không vị vậy nhưng mà tôi lại kiêu ngạo nữa. đều lúc kia tôi vui lắm cùng tôi lại càng quý cô hơn nữa. Cô cũng dạy đến tôi biết rứa nào là kiên trì tiến hành thì đang thành công.

Tuy tôi chỉ được học tập với cô trong những tháng hè cơ mà cô sẽ truyền đạt mang lại tôi không những những tay nghề quý báu mà còn có những bài xích học cuộc sống thường ngày để tôi thực hiện theo sau này. Từ thời điểm ngày học cô, tôi sẽ biết suy nghĩ hơn, chín chắn hơn, gồm ý chí, bền chí hơn. Tôi như đã trưởng thành và cứng cáp hơn, loại bỏ cái vỏ bọc kiêu căng, tự đại ngày nào. Tôi rất hàm ơn cô. Bây giờ, mặc dù không học tập cô nữa, những bài học quý báu nhưng cô vẫn dạy mang lại tôi, tôi đang không lúc nào quên. Tôi sẽ sử dụng những bài học này, share với chúng ta của mình, cần sử dụng chúng nhằm tiếp thêm nghị lực đến tôi trên tuyến đường đầy gian nan phía trước.

Tôi vô cùng hàm ân cô. Bây giờ, nếu nói theo cách khác với cô, tôi vẫn nói lên một điều nhưng mà tôi rất muốn nói: “Con cảm ơn cô khôn xiết nhiều, vì cô đang dạy cho bé những điều giỏi lẽ phải, giúp nhỏ đi đúng trên con đường ước mơ của mình. Bé yêu cô nhiều lắm, cô ơi”.

Kể về một đợt em mắc khuyết điểm khiến cho thầy cô giáo bi quan - mẫu mã số 5

Là học tập sinh, cứng cáp hẳn người nào cũng đã một đợt lầm lỗi, phạm không nên lầm làm cho thầy cô phải ảm đạm phiền. Trong cả tôi cũng vậy, chỉ vị một lần ko học bài bác môn Lý, tôi đã biết thành điểm kém để cho cô giáo phải bi hùng lòng rất nhiều về tôi. Mặc dù cô vẫn tha thứ mang lại tôi tuy thế tôi cũng cần thiết nào quên được việc tôi đã làm ngày hôm ấy.

Tối hôm đó, tôi đã xem kĩ thời khóa biểu để sẵn sàng bài cho một ngày hôm sau. Tôi quan sát vào thời khóa biểu với không thấy môn nào đề xuất học bài cả, xung quanh môn Lý. Tôi định học bài xích nhưng vì lơ là và chủ quan cho rằng, lần trước tôi sẽ trả bài bác và được điểm trên cao rồi nên không cần phải học bài làm gì nữa mất công. Cầm là, sửa soạn cặp xong, tôi liền chạy đi xem tv cho thỏa thích. Sáng hôm sau. Vào lớp học, chúng ta thì ríu rít ôn bài trong những lúc đó, tôi thì chỉ lo ngồi tán gẫu chuyện bên trên trời, dưới đất với bầy đàn bạn. Ít phút sau, cô giáo từ xung quanh cửa bước vào lớp. Công ty chúng tôi đứng dậy xin chào cô một bí quyết nghiêm trang. Cô đồng ý chào công ty chúng tôi rồi ra hiệu có thể chấp nhận được ngồi xuống. Cô cất giọng nói: “Cả lớp mang giấy ra làm bình chọn mười lăm phút”. Nghe xong câu nói ấy, tôi bất giác đơ mình và bắt đầu lo lắng. Tôi luống cuống đem tập ra định xem được phần nào hay phần đó tuy thế không kịp nữa rồi. Cô ban đầu đọc đề, tôi viết đề vào giấy đánh giá mà trong tim lo âu, thấp thỏm. Cô hiểu đề xong, các bạn ai nấy đều tập trung làm bài, riêng tôi thì chú ý vào đề bài, nó biết tôi nhưng tôi nhìn nó sao mà lại lạ lẫm. Tay tôi như không cầm cố nổi cây viết, vừa viết vừa tẩy xóa trong lúc đó chúng ta xung xung quanh thì hết sức tỉnh bơ mà làm cho bài. Thời hạn trôi qua nhanh thật! sắp tới hết thời hạn mất rồi! chỉ còn vài phút là yêu cầu nộp bài trong lúc đó tờ giấy chất vấn của tôi hết sạch trơn thật rất đẹp bởi chưa xuất hiện chữ viết làm bài xích nào trong những số ấy cả.

Lúc ấy, tôi hốt hoảng thật sự, loay hoay hỏi bài các bạn xung quanh. Nhưng ngoài ra cái lắc đầu và ánh mắt thương hại, tôi chẳng nhận thấy điều gì không giống bởi ai cũng đều đang chạy gấp rút với thời hạn cho bài bác làm của mình. Ngay trong lúc đó, tôi chỉ ý muốn gục đầu xuống bàn và khóc thôi. Cuối cùng thì thời gian làm bài bác cũng qua đi, những bạn ai cũng nộp bài xích với bài làm đầy chữ và khuôn mặt tự tin còn riêng biệt tôi thì chỉ gồm tờ giấy trắng. Tôi tự nhiên thấy mũi mình hơi cay cay, khóe mắt từ từ trào ra số đông dòng lệ muộn màng nhưng mà tôi cũng cố gắng kìm nén lại vì không thích cô và chúng ta thấy điều tệ sợ đó. Về tối hôm đó, về nhà, trong trái tim tôi rối như tơ vò cùng với biết bao thấp thỏm không yên, không đủ can đảm đối diện với ba bà mẹ của mình. Tôi lẳng yên đi ngủ.

Sáng hôm sau, tôi vào lớp với khuôn mặt vẫn thú vui như ngày nào. Nhưng cho đến khi cô phát bài ra tôi mới sực ghi nhớ chuyện ngày qua và bắt đầu lo lắng mang đến số điểm của mình. Tôi cầm bài bác làm trên tay, nhìn vào số điểm. Con số 0 thật là lớn tướng, cô bước đầu ghi điểm, cô phát âm tên các bạn rồi đến lượt tôi. Thời gian đó, tim tôi đơ thót lên. Tôi vùng dậy và bạo dạn nói: “Dạ thưa cô, tám ạ!”.Cô không ngờ vực gì nhưng mà cứ ghi vào sổ. Tôi thở phào dịu nhõm ngồi xuống. Mà lại rồi tôi lại cảm thấy bể chồn, tức giận trong lòng. Cảm xúc ấy làm cho tôi bứt rứt đến cạnh tranh chịu.

Vài ngày sau, tôi chạm mặt cô, nói cùng với cô sự thật sau bao ngày tôi suy nghĩ, đắn đo. Cô ko nói gì, chỉ sửa điểm lại mang lại tôi đúng với số lượng thật của mình. Thời điểm ấy, trông nét mặt cô khá nghiêm trang pha lẫn trong những số ấy là một chút buồn rầu, thất vọng. Tôi xin lỗi cô lần tiếp nữa và trở lại chồ ngồi. Trong veo buổi học đó, tôi có xúc cảm như dịp nào cô cũng nhìn tôi. Dẫu vậy tôi cảm giác nhẹ nhõm vì mình đã dám gan dạ nhận lỗi và sửa chữa thay thế sai lầm.

Qua bài học đó, tôi thấy mình thật bao gồm lỗi với cô. Tôi mong rằng mọi bạn đừng bao giờ giống như tôi, điều này không tốt và đang khiến cho người xung xung quanh mất tinh thần với chúng ta. Riêng tôi, tôi sẽ nỗ lực học tập siêng chỉ, chăm chỉ hơn để chưa phải làm cho thầy cô, bố mẹ buồn lòng nữa.