Điện tâm đồ đã phát ra âm thanh "tít...tít..." ngắt quãng bình thường, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Lòng cậu vui hơn bao giờ hết, cậu biết anh sẽ không bao giờ bỏ rơi cậu một lần nào nữa đâu... Môi cậu khẽ nở một nụ cười, là nụ cười của niềm hạnh phúc, sự vỡ oà vào vui sướng. Thở dài, đưa tay đặt lên ngực, như đã trút đi mọi lo lắng sầu não, hiện tại cậu thoải mái vô cùng, cả cơ thể được thả lỏng, không còn gánh nặng.

Bạn đang xem: Em là định mệnh đời anh

King và Elly cũng không khác, vừa một giây trước đau buồn khôn xiết, một giây sau thả lòng nhẹ nhàng, vui đến rộn ràng. Các bác sĩ vừa thất vọng phân chia buồn đã nhanh chóng khẩn trương kiểm tra giúp anh. Đúng là đời vô thường... Hoàng Cảnh Du ơi Hoàng Cảnh Du... Anh thật biết cách trêu người haa~~

Sau một lúc tập trung tinh thần kiểm tra, một bác sĩ trung niên có vẻ như khá bất ngờ con quay sang nói với người nhà.


-chúc mừng... Xin chia vui cùng mọi người... Thực sự quá bất ngờ, tôi chưa bao giờ tôi gặp trường hợp nào kì diệu tới vậy... Vừa rồi chúng tôi đã tiến hành kiểm tra sơ bộ cho cậu Hoàng, tình hình rất lạc quan, rất tốt... đợi sau khoản thời gian cậu ấy tỉnh lại, nếu không có vấn đề nào nữa thì có thể xuất viện...

-thật sao? Cám ơn bác sĩ...-King vội vãng gật cầu cám ơn bác sĩ.

Cuối cùng thì trời không phụ lòng người... Ma tổ nương nương... Người thật tốt...!!!!

Giờ thì bác sĩ đã ra ngoài, King và Elly cũng đi theo họ để trao đổi một số vấn đề về chăm sóc sức khỏe cho anh sau khoản thời gian xuất viện, và vào phòng chỉ còn cậu và anh. Công việc của cậu bây giờ chỉ là đợi... Chờ... Anh tỉnh dậy.

-cá voi aà... Giờ thì em không ép anh mau tỉnh dậy nữa, anh cứ nghỉ ngơi thật tốt... Khi nào anh muốn tỉnh cũng được, em sẽ chờ...-cậu nhẹ giọng, trên môi khẽ hiện lên một đường cong thỏa mãn.

-nhưng anh không muốn nghỉ nữa... Anh rất nhớ em..-một giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên, tay siết lấy bàn tay gầy gò của cậu.

-cá voi... Anh tỉnh rồi...-cậu vui mừng đến suýt rơi nước mắt.

Xem thêm: Nghe Lặp Lại Trên Youtube - Cách Replay Youtube Trên Máy Tính Đơn Giản Nhất

-không tỉnh em sẽ khóc mất... Anh không thể nào nhẫn tâm như vậy..-anh đùa cợt.

-ai khóc? Ai thèm khóc? Mơ đi ha..-cậu cù mặt thanh lịch chỗ khác.

-thật không khóc?-anh nhướng mày.

-không...-cậu cương quyết.

-anh xin lỗi... Làm em lo rồi...-anh bỗng đổi giọng.

-có gì đâu.. Chẳng phải trước đó em cũng làm anh lo đến phát bệnh sao? Suýt chút nữa là em mất anh rồi...-cậu nắm lấy tay anh.

-vậy xem như chúng ta huề...-anh lại giở giọng bỡn cợt.

-biết rồi...-cậu không giận, chỉ cười thật tươi.

Sự việc lần này khiến cả anh và cậu càng trân trọng nhau hơn, sẽ không vì bất cứ lí vị gì mà từ bỏ nhau. Khoảng thời gian hai mươi bốn tiếng kia, tất cả những gì cậu nói anh đều nghe. Cậu lo lắng, anh biết. Cậu sợ hãi, anh cũng hoảng sợ. Cậu khóc, anh đau lòng. Anh thực sự muốn ngồi dậy kéo cậu ôm vào lòng, vệ sinh đi những giọt nước mắt đáng ghét đã làm ướt gương mặt đáng yêu của cậu, ôm cậu vào lòng để đậy chở bảo vệ cậu, hôn cậu thật sâu để bù đắp lại những lo lắng, sợ hãi và kể cả những uất ức mà cậu phải chịu, nhưng lúc đó không tài nào mở mắt được. Anh xin lỗi bảo bối, để em sợ rồi. Sau này anh sẽ không bao giờ để em phải sợ hãi như vậy nữa, không bao giờ... Anh sẽ chăm sóc thật tốt... Anh hứa...!!!